tíng shǔ sēng jùn tán qín
liáng shí bù kě zhòng, yī qǔ jǐn guān chéng.
良时不可重,一曲甚珍贵。
jìn shuǐ wén qín xián, qīng fēng dòng zhú shēng.
近水闻琴弦,清风动竹声。
zhū sēng huà bái rì, yī piàn mù yún píng.
诸僧话白日,一片暮云平。
wǒ yì wú xīn shì, xián tīng liú shuǐ qīng.
我亦无心事,闲听流水清。
这首诗描绘了诗人李白在听蜀地僧人浚弹琴时的感受。诗中表达了对美好时光的珍惜以及在自然与音乐中寻求内心的宁静。通过近水听琴、清风动竹等意象,展现了诗人对自然之美的感悟和对和谐生活的向往。


